• youtube
  • facebook

“Bố hạnh phúc vì con là người bình thường“: Câu chuyện xúc động của người bố có con thi Đại học được 21 điểm dù sinh non 6 tháng, thị lực 0%

Dù kết quả có ra sao, có hạnh phúc hay buồn đau đến mấy, xin các thí sinh hãy nhớ vẫn luôn có bố mẹ bên cạnh mình trong những giờ phút đưa ra quyết định quan trọng của cuộc đời.

Có lẽ cho đến giờ phút này, hàng trăm nghìn thí sinh đã biết điểm thi và đang xếp lại nguyện vọng của cho phù hợp với kết quả. Các bạn lo lắng một thì phụ huynh cũng thấp thỏm, trông ngóng mười. Muốn hiểu được tấm lòng cha mẹ, hãy gặp họ trong những ngày có con đi thi Đại học. Thức hôm thức khuya cùng con ngồi học, chờ hàng tiếng liền ngoài cổng trường chờ con làm bài xong… Và giờ khi biết điểm, nhiều người đợi con ngủ mới dám lén mở máy tra xem con mình được mấy điểm. Con điểm cao thì bố mẹ hạnh phúc, con điểm thấp thì nhiều bậc phụ huynh cũng không nén nổi nước mắt khóc theo.

Làm cha mẹ, ai cũng muốn con mình thông minh, giỏi giang, vào được trường mình mong muốn. Nhưng đằng sau ước mong đó, chỉ cần con là một người bình thường, có ích cho xã hội thì dù sau này con có làm gì, bố mẹ cũng hạnh phúc lắm rồi. Bài viết "Bố hạnh phúc vì con là người bình thường" sau khi được đăng tải trên Facebook Bố cu Hưng đã khiến nhiều người xúc động vì thấu hiểu được những trăn trở của bậc cha mẹ có con những ngày này trông mong điểm thi.

(Ảnh minh hoạ)

(Ảnh minh hoạ)

"Con trai

Con ra đời chỉ 1,35 kg, khi tròn 6 tháng 10 ngày tuổi thai. Khi bố mẹ đang làm nhà từ tiền vay cả mua đất lẫn làm nhà. Con nằm 20 ngày trong lồng kính.

Thị lực 0%, BV Từ Dũ mời BS Nhi Đồng 1 và viện mắt qua hội chuẩn và nói con cần đi Thái thay giác mạc. Khoa Kangaroo biết bố mẹ nghèo, họ cậy các tổ chức đi tìm một suất từ thiện cho con đi Thái. Với điều kiện bố mẹ không đi cùng.

Nhà mình vừa xây xong 1 tuần, 1 căn nhà cấp 4 trên bãi đất trống. Bố chuẩn bị bán nhà (nhà mình hoàn thành trước ngày con ra đời 1 tuần, dù bố dự kiến 3 tháng sau con mới ra đời) để đưa con qua Thái chữa mắt. Bố không nghĩ có thể để con đi đâu mà không có bố mẹ đi cùng.

Điều thần kỳ đã xảy ra, mắt con tăng thị lực từng ngày. Đến ngày lẽ ra bay qua Thái, nó đạt 11/10 như những đôi mắt khoẻ nhất.

Bác sĩ nói phải nuôi con bằng phương pháp Kangaroo. Vì tim và phổi con chưa hoàn thiện, nó không tự hoạt động. Tức là mặc một cái áo không tay, như cái ống, kê cao gối nửa ngồi nửa nằm. Con nằm trong đó, úp vào ngực người lớn như con ếch để tối đa diện tích tiếp xúc. Để, nhịp tim và nhịp thở người lớn kích thích nhịp tim con.

Ba tháng trời. Bố, mẹ, cậu Ba và bà ngoại đã chia ra mỗi người 6 tiếng/ ngày, chia làm hai ca mỗi ca ba tiếng, ấp con như thế.

Ba tháng sau, con đạt 2,5 kg cân nặng. Tính ra mỗi tháng lên có mấy trăm gram. Ngày các cô chú đồng nghiệp vào thăm, cái mông con, cái mông trẻ con như cuốn sách nhăn nhúm, đen mốc.

Con được 2,7 kg thì da tái nhợt, đêm đó nhà mình đi 3 chuyến taxi với 6 đợt đi về phòng cấp cứu BV Nhi Đồng 1. Bác sĩ trả về vì cháu không bệnh gì. Hôm sau, đưa vào, họ nói sao anh đưa trễ, cháu bị sốt cao.

Hôm sau nữa, con giảm tiểu cầu không rõ nguyên nhân. Hai ngày sau thì phát hiện con xuất huyết não. Khi đó con chỉ còn 2,5 kg.

Sáu tháng trời con nằm trong bệnh viện. Bố viết bài cho báo mình xong, cộng tác với 20 báo và tạp chí. Khi đó có mệnh lệnh duy nhất: tháng nào thu nhập của bố xuống thấp, thì con chết.

Bố mẹ, không thể nhìn con chết được.

“Khi đó bố có mệnh lệnh duy nhất: tháng nào thu nhập của bố xuống thấp, thì con chết. Bố mẹ, không thể nhìn con chết được." (Ảnh minh hoạ)

Ở tuổi 28 (hơn con bây giờ 10 tuổi), bố chỉ ngủ 3 tiếng/ đêm trong 6 tháng trời. Mẹ nghỉ việc chăm con. Bà và cậu làm bảo mẫu.

Rồi 6 tháng cũng qua. Con ra viện. Nhưng con mất 2 năm tập vật lý trị liệu: tập cầm nắm, tập nói, tập phân biệt màu xanh với màu đỏ màu vàng.

Bố mẹ không đủ tiền thuê người. Bà ngoại đưa con về Cù Lao ở Bến Tre. Bố đi cày kiếm tiền, mẹ thì muốn trầm cảm và con có dấu hiệu tự kỷ.

Mỗi tuần bà ngoại đưa con đi xe tốc hành để đưa con lên thành phố đi tập bài tập vật lý trị liệu để tập cho con. Hai năm trời chúng ta đã chiến đấu. Con rất kiên cường.

Hai năm sau, con đạt huy chương vàng trong cuộc thi của trường mầm non phường 8, quận 10: "Ai thông minh nhất?".

Đời bố đã qua ti tỉ lần thi. Nhưng cho tới giờ, với bố, đó là tấm huy chương vĩ đại nhất: Con, sau những gì đã qua, là một đứa trẻ bình thường về tư duy, tâm lý và thể chất. Dù có một điều chúng ta đều biết: Con bị điếc 2 độ, nhẹ, nhưng con khó khăn nghe và phát âm tròn những âm gió khi học ngoại ngữ.

Tấm huy chương vĩ đại nhất đời bố chính là con trở thành đứa trẻ bình thường về tư duy, tâm lí và thể chất. (Ảnh minh hoạ)

Con à, con đi thi mà bố mẹ hồi hộp. Đẻ con ai cũng muốn nó thành kỹ sư bác sĩ tổng thống. Nhưng thẳm sâu, bố chỉ muốn con là người bình thường và hạnh phúc.

Con đạt 21.0 điểm Đại học. Có thể, nó không cao. Chưa chắc con đủ điểm vào Sư phạm Văn như ông nội và bác, như con muốn!

Nhưng bố mẹ biết con đã trải qua cái gì. Từ ngày con vào mẫu giáo, bố không cho ai nói với con điều đó. Bố không chấp nhận con vịn vào việc đẻ non, có vấn đề về tư duy và nghe nhìn thời nhỏ, để dựa dẫm và biện minh cho những thất bại. Sự cảm thông sẽ biến con thành kẻ tự cho mình cái quyền làm Loser khi cuộc đời chưa mang găng vào đấu với con.

Giờ, chúc mừng chàng trai của bố mẹ. Một chàng trai bình thường.

Con sẽ không đọc được những dòng này. Và không biết có một ông bố đang khóc, chỉ vì có thằng con đậu tú tài. Ở cái thời mà ai cũng đậu tú tài.

Ngoài kia là cuộc đời. Con chỉ có một nghĩa vụ với bố mẹ thôi: Là con phải vui vẻ và hạnh phúc!".

“Sự cảm thông sẽ biến con thành kẻ tự cho mình cái quyền làm Loser khi cuộc đời chưa mang găng vào đấu với con”. (Ảnh minh hoạ)

(Ảnh minh hoạ)

Con trai có lẽ chưa nghe bố mẹ kể về những gì cậu trải qua một thời gian dài, nhưng bằng sợi dây vô hình, cậu đã lớn lên và sống thật kiên cường. (Ảnh minh hoạ)

Hai chữ "bình thường" nghe thật giản dị nhưng cũng là niềm mong mỏi của biết bao nhiêu bậc phụ huynh. Con trở thành người vui vẻ, hạnh phúc, trở thành người có ích cho xã hội thì dù con có làm gì, bố mẹ cũng thấy an lòng. May mắn nhất của các sĩ tử trong những ngày này, không phải là đạt điểm cao hay có kết quả như mong đợi. May mắn nhất là dù các bạn có như thế nào, làm tốt hay dở, thì cũng vẫn sẽ luôn có ba mẹ ở thật gần để lo lắng, san sẻ cùng các bạn trong những giờ phút quan trọng của cuộc đời.